DSCN5862

Những nẻo đường Mùa Chay của tuổi thơ

Con đường có rặng cây xoan nối dài lên nghĩa địa ấy có tên là đường Đồng Ngỡn. Đường này linh thiêng lắm. Từ nhà tôi, bên này là xóm Đồng Ngỡn, nối đến tận nhà thờ, bên kia ngập tràn cỏ hoa dưới những mép bờ ruộng kẻ dọc kẻ ngang như ô cờ ăn quan, nối lên tận nghĩa địa. Con đường luôn nhộn nhịp với những cuộc rước sách. Từ rước đèn Trung Thu đến rước hoa tháng Năm, từ đám cưới đến đám tang tiễn người đã khuất, cả những cuộc rước nến của những ngày đầu tháng 11. Nói chung từ nhà thờ ra nghĩa địa, đến nhà tôi, rồi lên nhà thờ, như một vòng tròn. Đường đón nhận tất cả niềm vui, tiếng cười, nước mắt của bao thế hệ đã qua.

Mẹ, Mẹ tôi

Mẹ, Mẹ tôi

Mà mẹ đẹp thật. Buổi trưa ngày hôm đó nắng trời yêu mẹ cho nên đổ sáng rực một khoảng sân vườn sau nhà. Tôi chụp mẹ liên tiếp mấy tấm hình chân dung. Mẹ mặt phấn hồng tươi, bởi Trời cao cúi xuống cầm cọ bôi đậm phấn hồng lên khuôn mặt mẹ đang nhìn tới. Mẹ tôi đó, vẫn đang bước đi những bước tháng ngày hóa ra đèn trời soi đường dẫn lối cho con cháu bước vào tương lai.

Đường Thập Giá Ucraina

Đường Thập Giá Ucraina

Lạy Chúa Giêsu thương khó! Xin ban hòa bình cho đất nước Ucraina bé nhỏ Ban sám hối cho những kẻ gây ra chiến tranh Cho người dân Ucraina trở lại sống vui vẻ, an lành Và muôn người nở nụ cười cầu chúc nhau hạnh phúc!

AVvXsEjVJaajPG7Sf7n9529u40tJetxW8OxCnJyLm7KKYtAvL2KmAx0HoFBJki ln7iC1X39pRVpO1DAIlegvggd6q79GTpOQdDqC Rx0RzRWF6HQNHoUEdrzZ5V5cX8t5X3a N23ElXzJzH4Mo86cemrnuMt6 h 3gERyQGydxiupoQQk1ijuvYx0IiEAJK=w640 h334

Bài thơ: Vàng đền chiều (Đình Chẩn)

"Vàng đền chiều. Giọt bổng réo rắt nhắn xa xăm. Hạt lắng trong tim gọi đoàn hồng cầu trỗi dậy. Hứng giọt trầm du dương anh tiết cỏ hoa. Nét thu cười hiền phụ một lần trong ta còn mãi. Cây mái thềm vẫy búp măng dõi nhìn sao năm cánh quạt bay. Viva papa! Viva Papa! Viva Papa!"

AVvXsEiKtavcAlgt1wXN LsMg eNaMASyERkJBrd4ZPIboNGnYwPOI8ZgSaQzXJPJ4vMduOqS0ZNWV1a6OOcMpGks 0dbBTOjOc2bqtYlzLqHG4239wB3LCZ0laPEzeTwUzc5TuhCMQPwGxURIMeFwNczDwSSI2SZgRqJ3fGMCvg8j k7p6ffXElJJT jJK8=w620

Chung thủy

Khi đã yêu rồi thì em nhất quyết giữ lòng chung thuỷ với tiếng Việt, không bao giờ em bỏ tiếng Việt cả. Thưa thầy, em là người con gái Việt Nam, có trái tim Việt Nam, cho dù dáng dấp bên ngoài của em là một cô gái Mỹ.

AVvXsEhid qe6QyOnyrQnCKLG uQWrnrm4oiO74QcYLWQpi3jkFJPEXpDNgwB03SNhdT6lgUXai6oWdxDz5gwa9hWN03UB2BEol1ioWG0R87FC2PC17Q2qMuhM6o91iwyqNpxYMtHgYKTo3OcMnF54gxVdsp HRLpGPY Y3KEn9cVOGIxZVw v7YuyYimY7i

Mùa xuân viên mãn

"Nhớ Can-vê đỉnh đồi hoang vắng. Chịu nhục hình cay đắng vì yêu! Máu loang lệ đẫm trong chiều. Thịt da tan nát, cô liêu thảm sầu..." (trích Mùa xuân viên mãn - tác giả Suối Ngàn)

AVvXsEhRZ5qRf6jKsIfnXnFYE XZW k1Qe84R3NtVDESuOhHBcCj Ipex3uQebqlUZ3SJFdKTo9BH9eISqUAhM7Czd5xr6jywzZl3V1Sc9zUFTmzP99yT027  GDuZn6CsSsRO3IUVAQMU2SzEU7 MkBDc1ZSwU8AyGCHjAlOKtoeYV7n629FlegfbfaO6nmPA=w620

Sau một trăm năm đọc lại tuồng Thương Khó - Kịch bản sân khấu hiện đại đầu tiên của người Việt

Bên cạnh Thầy Lazaro Phiền (1887) - tiểu thuyết Quốc ngữ đầu tiên của Nguyễn Trọng Quản, kịch bản Tuồng cha Minh (1881) của nhà in Tân Định, Sài Gòn cũng có thể xem là vở kịch hiện đại viết bằng chữ Quốc ngữ đầu tiên của Việt Nam. Tuy nhiên, Tuồng cha Minh là một kịch bản do Marie-Antoine Louis Caspar, một thừa sai người Pháp sáng tác. Chỉ đến năm 1912, với Tuồng Thương khó của Nguyễn Bá Tòng được xuất bản bởi Imprimerie de la Misson, chúng ta mới có kịch bản hiện đại viết bằng chữ Quốc ngữ đầu tiên do một người Việt Nam sáng tác.

Giao thừa với thi sỹ Hàn Mặc Tử

Giao thừa với thi sỹ Hàn Mặc Tử

Tết năm nay, xin tản mạn khi nhâm nhi chén trà với những phút Giao Thừa qua thi ca của thi sỹ Hàn Mặc Tử (Quảng Bình, 1912-1940). Sau Giáng sinh là đến ngày Xuân trong gia đình và cùng nhau chúc tuổi mới. Mục đính “Giấy rách xin giữ lấy lề”. Đừng làm mất truyền thống dân tộc

Chùm thơ kính Thánh Phaolô tông đồ - nhiều tác giả

Chùm thơ kính Thánh Phaolô tông đồ - nhiều tác giả

Nhân ngày lễ kính thánh Phao-lô tông đồ trở lại (25 tháng Một), chúng ta cùng đọc lại những vần thơ ca ngợi thánh nhân với tâm tình hiệp thông và cầu nguyện cho những ai mừng lễ Quan thầy hôm nay.

Những người áo đen

Những người áo đen

Áo đen ấy là lễ phục dành riêng cho họ. Áo đen là cột mốc trong cuộc đời họ. Áo đen xác tín họ thuộc về Chúa Trời. Tôi tự hỏi sao không phải là một thứ màu nào tốt hơn, đẹp hơn, sao lại là cái màu tang thương và buồn thảm ấy. Phải chăng vì màu đen trầm mặc cũng như lời tuyên thệ phục vụ trong trầm lặng của họ?

Vọng

Vọng

Chùm thơ Tâm-Nguyện-Hiệp-Hành số 02- Bài: Vọng

Ngài gõ cửa

Ngài gõ cửa

Chùm thơ Tâm-Nguyện-Hiệp-Hành số 02- Bài: Ngài gõ cửa

Nước Trời Của Bé Thơ

Nước Trời Của Bé Thơ

Chùm thơ Tâm-Nguyện-Hiệp-Hành số 02- Bài: Nước Trời Của Bé Thơ


Các tin khác

BÀI VIẾT ĐƯỢC QUAN TÂM
THÁNH CA
HỌC HỎI LỜI CHÚA
  •   Đang truy cập 131
  •   Thành viên online 2
  •   Máy chủ tìm kiếm 2
  •   Khách viếng thăm 127
 
  •   Hôm nay 14,687
  •   Tháng hiện tại 839,313
  •   Tổng lượt truy cập 58,825,947